Phần 4: Tản mạn về thức thần - HD MIX

Phần 4: Tản mạn về thức thần

Ý tưởng về note này đến với tôi từ mấy hôm trước, sau khi ngồi đọc chia sẻ của các bạn trẻ về hành trình tâm linh khi sử dụng các loại chất kích thích.

Đầu tiên, tôi xin nêu lại một vài thuật ngữ cho thống nhất. Các bạn có thể tham khảo thêm Note 3 tổng quan về các chất ma túy của tôi để có thêm thông tin.

– Hướng thần (psychoactive) là các chất tác động lên não bộ và thần kinh, thay đổi giác quan, tâm trạng và nhận thức của con người.
– Thức thần (psychedelic) là một bộ phận chất hướng thần gây ra ảo giác mạnh, có khả năng tác động đến nhận thức và tâm tính của người sử dụng. “Thức thần” còn được sử dụng để chỉ những tác phẩm sáng tác, quan điểm triết lý… có liên quan đến các chất này. Theo những gì tôi đọc thì việc dùng từ “thức thần” thường đi liền với trào lưu về văn hóa – tư tưởng nhiều hơn là để chỉ các chất hóa học, nhất là từ các thập niên 60-70 khi các nghệ sĩ dùng nhiều chất thức thần khi sáng tác.

1. GÓC NHÌN CỦA TÔI

Tôi là người nghiên cứu khoa học, lớn lên với các môn học tự nhiên. Từ những năm học phổ thông tôi đã thường xuyên đọc các sách khoa học đặc biệt là về vũ trụ. Thiên văn học hay vật lý vũ trụ rất hay, vì những môn này hầu như không phục vụ lợi ích kinh tế trước mắt, mà là để thỏa mãn trí tò mò của con người. Từ thuở hồng hoang con người đã luôn nhìn lên bầu trời và tự hỏi: Ta là ai? Tại sao ta lại tồn tại? Ý nghĩa của sự sống và vũ trụ là gì?… Và cuộc phiêu lưu của tôi đi từ khoa học đến triết học, rồi đến với tôn giáo một cách rất tự nhiên. Khi học cấp 3 tôi bắt đầu đọc về triết lý Phật giáo, về vật lý lượng tử, về những giới hạn của con người khi theo đuổi tham vọng thấu hiểu vạn vật.

Nhiều năm sau đó, một lần nữa tôi có duyên đi sâu tìm hiểu Phật giáo. Tôi đọc kỹ hơn một số kinh cơ bản, thấm nhuần về thập nhị nhân duyên, về vô ngã… Bản thân tôi vẫn là người nghiên cứu khoa học, và tôi luôn đi tìm điểm chung giữa khoa học và tôn giáo. Các bạn có sở thích giống tôi nên tìm đọc những quyển sách tuyệt hay như “Vũ trụ và hoa sen”, “Cái vô hạn trong lòng bàn tay”, “Giới hạn của khoa học”…

Tôi đến với các chất hướng thần khá muộn – kiểu như là “trẻ không chơi già đổ đốn”. Khi nhiều bạn bè đã có gia đình ổn định thì tôi vẫn độc thân và đi khám phá những thứ hay ho liên quan đến nội tâm. Đối với tôi thì các chất này mang lại những trải nghiệm mới và rất thú vị, nhưng chúng không giúp tôi trưởng thành hơn hay giác ngộ hơn, đơn giản vì tôi đã qua giai đoạn đó rồi. Vì thế tôi không quá ngưỡng mộ các chất thức thần, cũng không kì thị hay ghê sợ chúng. Tôi coi đây là một cách bổ sung để mình tư duy và khám phá bản thân.

2. TRẢI NGHIỆM CỦA TÔI

Ở phần này tôi sẽ chọn ra một vài trải nghiệm đặc sắc tôi từng có để kể với các bạn.
Trong một lần ngồi với mấy người bạn, chúng tôi quyết định chơi liều và tống đủ thứ vào người: tem, kẹo, cần, ke. Sau vài cơn nôn ọe thì chúng tôi có cả đêm nằm cạnh nhau trao đổi về đủ thứ từ không gian năm chiều trong Interstellar, đến vai trò architect trong Inception, rồi đủ thứ lăng nhăng khác. Trong lần đó chúng tôi rút ra vài ý nghĩ ba xàm:

– Những gì chúng ta nhìn thấy hay cảm nhận được là rất giới hạn. Con người chỉ có 5 giác quan rất yếu mà thôi. Cái gì ta không nhìn thấy, không có nghĩa là nó không tồn tại.
– Những trải nghiệm như thế này là không thể mô tả hay truyền thụ được. Người ta bắt buộc phải trải qua để thấu hiểu.
– Khoa học và tôn giáo cùng cố gắng mô tả thực tại theo các cách khác nhau, nhưng có vẻ như cả hai đều thiếu thốn trong diễn đạt. Có khi nào những trải nghiệm tâm linh mà ta có khi dùng chất thức thần thực ra là những góc nhìn về cùng một thế giới, một vũ trụ bao trùm những thứ chúng ta cảm nhận được?
– Cái “thần” trong mỗi người có phải là một sợi dây nối chúng ta với tổ tiên, với duyên nghiệp? Và có phải tất cả đều được kết nối với nhau?

Nhiều lần tôi dùng ketamine hay DMT đều có một cảm giác deja vu rất lạ. Giống như là có một đấng siêu nhiên nào đó đang chào đón tôi, mừng tôi quay trở lại. Tôi có cảm nhận rằng mình đã từng ở đây rất lâu và bây giờ trở lại. Một vài lần tôi còn có cảm giác mình có thể cất giấu những suy nghĩ thuộc về thế giới này, để lần sau vào lại lấy ra chiêm nghiệm tiếp. Tất nhiên sau đó tôi quên hầu hết, nhưng cảm giác lúc đó là rất rõ nét.
Khi dùng kẹo và thiền – tư duy tập trung về một dòng suy nghĩ nào đó, tôi thấy mọi người hay có cảm giác “ngộ” rất nhanh – tức là hiểu mà không cần tư duy. Những lúc chúng tôi chiêm nghiệm với nhau đôi khi người này chưa nói hết người kia đã hiểu. Chúng tôi thích những điều này hơn cả khám phá các thế giới khác. Tôi không có nhiều trải nghiệm “bay quẩy” như các bạn trẻ. Chúng tôi chỉ tụ tập những người bạn thân, tin tưởng và thấu hiểu nhau. Đôi khi nó thay cho một bữa nhậu, không dùng rượu thì ta dùng chất khác, cũng là hóa học thôi mà.

Có một vài lần khi đang sập ke và nghe nhạc thấy bị méo, tôi nghĩ về “ngôn ngữ” của bài nhạc. Phải chăng người DJ có khả năng hướng người phê đến cùng một cảm nhận? VD dễ nhận là beat của nhạc trôi hay các hiệu ứng âm thanh chèn vào lúc sập, cảm giác lên cao, xuống thấp, cảm giác bị thu nhỏ… những cái đó có thể dùng nhạc để điều khiển hết. Vậy ta có thể tạo một bản nhạc có cấu trúc “khung” định trước để dẫn dắt người nghe không? Sau này tôi biết thêm về bài viết “Programming the Psychedelic Experience” của Timothy Leary – một trong những nhà nghiên cứu tiên phong – ông cho rằng có thể thiết lập môi trường âm thanh – ánh sáng – cảm xúc để hướng người sử dụng chất thức thần theo những con đường định trước.

Một trải nghiệm vui khác là có lần tôi dùng LSD khi đi bơi. Cảm giác hòa mình vào với nước như một con cá heo, nhìn ánh nắng hắt xuống đáy bể tan ra làm muôn vàn hạt ngọc… cực kì tuyệt vời. Tuy nhiên tôi cũng khuyên các bạn nên cẩn thận tính mạng nếu có ý định thử.
Tôi có anh bạn hay bật Pink Floyd lúc sập ke. Trải nghiệm thì khá khó chịu cho người không quen, nghe rờn rợn khó tả. Thật ra nhạc psychedelic rock theo tôi là diễn tả cảm giác lúc phê của người nghệ sĩ, chứ không phải là nhạc giúp người đang phê trải nghiệm. Cái này thì có thể bạn nào thí nghiệm thêm chia sẻ lại cho tôi nhé.

3. LỜI KHUYÊN CỦA TÔI

Thực ra tôi cũng không có lời khuyên gì. Chỉ mong các bạn chú ý sức khỏe, đến các mối quan hệ với người thân ở đời thực thay vì quá chú tâm vào bản thân mình hay các thế giới trong đầu mình.
Còn viết đến đây dài quá rồi. Hẹn các bạn trong một dịp khác nhé.

Bài viết trên được thành viên Nguyễn Đình Đức biên soạn.
Mọi hành vi sao chép và xuất bản không ghi rõ nguồn Ketamine GROUP đều bị lên án. Cảm ơn các bạn đã quan tâm theo dõi.